Fucoidan ra đời như thế nào?

Fucoidan được phát hiện cách đây khoảng 100 năm, vào năm 1913

Fucoidan được tìm thấy bởi nhà khoa học Thụy Điển Kylin, và được đặt tên là "fucoidan".

Tiến sĩ Kylin phát hiện ra một thực tế rằng nhiều người dân sống ở khu vực ven biển luôn có sức khỏe tốt.

Ông cho rằng có cái gì đó trong thành phần của các loại rong biển - Thứ mà người dân Nhật Bản ăn hàng ngày giúp cho họ luôn khỏe mạnh. Do đó, ông bắt đầu nghiên cứu về các thành phần nhầy trong tảo biển, và ông nhận thấy đó là một thành phần mới chưa từng được biết tới. 

Tiến sĩ Kylin cho biết đây là loại Fucoidan đầu tiên được tìm thấy và sẽ thu hút được sự chú ý từ thế giới.

Fucoidan ban đầu không được biết đến rộng rãi

Tuy nhiên, ban đầu Fucoidan đã không thu hút nhiều sự chú ý từ các nhà nghiên cứu trong một thời gian dài sau khi Tiến sĩ Kylin phát hiện ra Fucoidan.

Vào thời điểm đó, rất khó để chiết xuất fucoidan. Do đó, có rất ít phát hiện hoặc báo cáo mới về Fucoidan.

Nghiên cứu về Fucoidan chỉ thực sự trở nên phổ biến từ những năm 1970.

Fucoidan đạt được bước ngoặt lớn vào năm 1996

Năm 1996, tại Hiệp hội Ung thư Nhật Bản lần thứ 55, người ta đã công bố rằng Fucoidan có tác dụng apoptosis - hoạt động có chọn lọc trên các tế bào ung thư và dẫn đến cái chết tự nhiên của tế bào ung thư. Đó là sự kiện khởi đầu thu hút sự chú ý từ công chúng. Sau đó, nhiều sản phẩm liên quan đến Fucoidan đã được công bố.

Sản xuất Fucoidan trọng lượng phân tử thấp vào năm 1997

Một số nhà sản xuất bắt đầu cho ra thị trường sản phẩm Fucoidan vào năm 1997 sau khi có công bố về tác dụng apoptotic. Đây cũng là những sản phẩm Fucoidan phân tử thấp đầu tiên trên thế giới. 

Cấu trúc của Fucoidan được gọi là polysaccharide phân tử cao. Trọng lượng phân tử quá lớn sẽ không được cơ thể con người hấp thụ.

Trọng lượng phân tử mà cơ thể con người có thể hấp thụ là khoảng 3000 hoặc ít hơn. Mặt khác, trọng lượng phân tử trung bình của tảo Mozuku được sử dụng để sản xuất Fucoidan là khá cao 470.000. Do đó, các nhà sản xuất biến nó thành fucoidan phân tử thấp để cơ thể con người có thể hấp thụ nó một cách dễ dàng.